Trên quê nội mình có bà kia, ngta hay gọi là bà Ba Dế. Bà Ba ở 1 mình, con cháu hiếm khi về thăm. Nhà bà Ba ở sâu trong vườn, nhưng từ con lộ nhỏ nhìn thẳng vào vẫn thấy thấp thoáng người trong nhà. Con đường từ lộ vô nhà bà Ba hai bên trồng chuối, cam và đủ cỏ dại, thỉnh thoảng anh Phong con bác Hai mình được bà Ba mướn dọn vườn. Ngày xưa mình đi học là đi bộ ngang đó, lần nào cũng cắm đầu đi cho nhanh, không dám nhìn vào con đường sâu hun hút đó. Một lần, học xong mình đi chơi tới tận khuya, tầm 10h, đường quê tối đen như mực, đạp xe như người mù. Đi ngang nhà bà Ba, mình run lẩy bẩy. Chạy qua tầm 40m, đứng gần nhà 1 người hàng xóm khác, mình bất giác dừng xe lại, đánh liều ngoái ra sau coi như nhìn lại "thành quả" của bản thân, vượt cả cây số mà không thấy gì kể cũng tài mà. Mình quay lại từ từ, từ từ..
Lúc đó mắt như bị sương mù bao lấy, cảnh vật đột nhiên hiện ra mờ mờ, trước mắt mình là con đường dài, điểm cuối là cánh cổng, là cánh cổng vô nhà bà Ba. Mình sợ hãi quay ra đằng trước, tim như bị đông cứng, cách mình 10 bước chân là căn nhà cũ kỹ của bà Ba, với cửa cái đang mở ra từ từ...